Hư ảo một mùa đông

Thu ghét Đông , Cỏ cây ghét Đông , mọi người ghét Đông , chỉ có thời gian u hoài nhìn Đông bằng đôi mắt thương cảm , thời gian hiểu nhưng chờ đợi sự giải thích của thời gian thì còn lâu lắm ...


Thu phụng phịu giận dỗi , ghét cay đắng sự cau có của mùa Đông . Thích đến thì cứ đến , đến rồi , mình sẽ ra đi mà , sao lại nhất quyết đuổi mình đi rồi mới đến ? Thu ngúng nguẩy thả những dây gió miên man tràn cả cánh đồng , mặt đường , những dây gió vướng vít , dịu dàng như bàn tay con gái ...Đôi mắt Thu đẹp , xanh biêng biếc như màu của mây trời , trong và long lanh như mặt hồ buổi sớm . Thu chớp mắt , vạn vật như ngưng đọng , đắm say . Mắt thu ngọt ngào và mềm mại , như những làn môi mỏng .


Mùa Đông đứng xa xa , ánh mắt buồn vời vợi nhìn Thu , để mặc cho cô bạn nhỏ đi lững thững giữa mênh mang đất trời . Mình Đông ngồi chơ vơ trên phiến đá lạnh băng . Đông nhìn đôi bàn tay mình - Đôi bàn tay trắng xóa , màu của Tuyết , màu của Mưa , từng ngón tay giá buốt . Đến cả hơi thở của Đông cũng lạnh , hơi thở dài sườn sượt - xa vời và buốt nhức . Đông ngước lên nhìn bác Thời Gian . xin bác đứng lại dù chỉ là đôi phút , Đông không thể tràn vào lúc này bởi Thu còn ở đó . Bác thời gian nhìn Đông , bắt gặp gương mặt Đông tha thiết đến mơ hồ . hư ảo , bác chạnh lòng , cố đi chậm thật chậm . Không dưng mà thời gian bỗng dài lê thê và không gian ngút ngái ...


Thu vẫn bướng bỉnh tung tấy những sợi nắng vàng như mật , ngòn ngọt, heo may thả trôi bồng bềnh trong sương trong nắng . Thu đẹp đến mê hồn . Giữa cái mảng không trung bàng bạc đó , những xác lá điệu đà rớt trên tóc , trên áo , trên nụ cười Thu . Đẹp như ảo ảnh .


Đông hốt hoảng đưa đôi mắt xám lạnh nhìn bác thời gian đã đến quá gần . Bác ấy buồn buồn lắc đầu nhìn Đông , không kịp nữa rồi , không thể nào chậm hơn được nữa ... Đông cố bấu víu , bám trụ nhưng rồi bị hất ngược lên va cả vào Thu . Trước khi Thu tan đi , Đông còn kịp thấy cái dáng mảnh mai run lên bần bật , thấy nước mắt long lanh trên đôi má đã nhàn nhạt màu phấn hoa . Đông òa lên nức nở Không phải tại Đông , Thu ơi , Đông đã cố gắng hết sức . Đông đã bảo Thu đi , sao Thu còn mãi nhởn nhơ . Đông sợ làm tổn thương Thu - người bạn Đông yêu thương nhất, Đông đã làm hết sức , Thu có đau buốt không ? Đông khóc ngập tràn cỏ cây , khóc ngập tràn gió , khóc đến nhòe nắng , khóc đến tan sương , cái cảm gác chính mình làm tổn thương đến người mình yêu quý nhất cấu xé lấy trái tim lanh băng của Đông . Trái tim rách toạc nhưng chẳng có dòng máu nóng nào chảy ra , chỉ có tuyết , có những cơn gió căm xương , căm tủy ...


Thu ghét Đông , Cỏ cây ghét Đông , mọi người ghét Đông , chỉ có thời gian u hoài nhìn Đông bằng đôi mắt thương cảm , thời gian hiểu nhưng chờ đợi sự giải thích của thời gian thì còn lâu lắm ...


Đông ơi , chân thành mà làm chi ? Nào người trên nhân gian ai thấu hiểu ? Đông ơi , chân thành mà làm gì ? Để tuyết giá cả hồn tôi !

Bình luận

Mới hơn Cũ hơn